Để nhớ Bùi Thanh Tuấn

20260706

Nhà thơ Bùi Thanh Tuấn (1974-2026)

Đọc Bùi Thanh Tuấn, có thể thấy làm thơ là một cách hoà giải với quá khứ. Quá khứ, trong thơ anh, không phải là cái gì “một đi không trở lại”. Nó đắm đuối, ám ảnh, thậm chí thiêu cháy và huỷ diệt hiện tại. Nhưng Bùi Thanh Tuấn đã biết cách hoá giải điều đó, làm cho quá khứ có sức tái sinh.

                Khung trời nhỏ buồn riêng tôi trú ngụ

                tiếng cười em, mây đã cuốn đi rồi

                suối tóc ấy, mắt môi xưa ngày ấy

                giờ chỉ là một đốm nhỏ xa xôi…

          Thơ kỳ diệu ở chỗ nó biết cách đưa những đốm nhỏ xa xôi ấy trở về, hiện hữu và đối mặt cùng hiện tại, trở thành một phần của hiện tại. Cho nên chớ vội tin Bùi Thanh Tuấn: “Ta về từ hư không / chẳng mang gì quá khứ / những vết thương trong lòng / đã thuộc về xưa cũ…”. Bởi nếu thế, làm sao anh biết rằng: “Lạc nhau ngày nắng mới / Tìm nhau, ngày đã vàng / Em vẫn như ngày cũ…”? Và nếu thế, sao người lại cố tình “giấu hết buồn vui trong lá khô” và gọi thầm ai đó:

                 Về nhé, nhiều năm không hò hẹn                    

                 Tay măng se lại chỉ vô tình

                 Sợi nào khéo buộc vào duyên nợ

                 Gieo xuống đời nhau một đức tin?

          Sự tái sinh trong thơ Bùi Thanh Tuấn quả thật còn mong manh như những tia nắng mai chưa đủ sức làm tan biến những điềm bất tường của đời sống. Nhưng là thi sĩ, ai có thể dửng dưng trước những điềm lạ đó? Thơ anh ngày càng mang đậm nỗi giằng xé giữa thiên đường và vực thẳm, giữa đức tin và vô vọng, giữa nỗi đam mê và niềm hoang mang. Đó là nghịch lý của con người và thơ ca. Bao nhiêu chấn động của đời đã đi qua từ “cậu bé còn thiu ngủ” dưới mái nhà cong cong ở lưng đồi đến người đàn ông khắc khổ bây giờ cả quyết:

                          Tôi về xây lại mộ tôi

                     Chôn sâu dưới đất quãng đời tan hoang.

Và nghĩ cho cùng, sự tái sinh trong thơ đâu chỉ là sự tái sinh của kỷ niệm. Bùi Thanh Tuấn đang bước qua cái thời thơ đó, để đối diện với một cái tôi khác của chính bản thân mình, một “phiên bản” như cách nói của anh, dù không xa rời bản gốc, nhưng những đường nét đã mang thêm nhiều vết tích khổ ải của trần gian.

Huỳnh Như Phương

Nhà thơ Bùi Thanh Tuấn (1974-2026)

Các bút danh khác Lão Bộc, Bùi Bảo Nghi

Hội viên Hội Nhà văn TP. HCM

Cựu Sinh viên khóa 1991-1995, hệ chính quy, ngành Văn học, khoa Ngữ văn và Báo chí, trường Đại học Tổng hợp TP.HCM (nay là khoa Văn học và Ngôn ngữ học, trường ĐH KHXH&NV, ĐHQG-HCM)

Bài thơ "Chia tay người Hà Nội" (1992) được nhạc sĩ Trương Quý Hải phổ nhạc thành bài hát có tựa đề "Hà Nội mùa vắng những cơn mưa".

Các tác phẩm đã xuất bản:

 - Còn chút tình riêng trong mắt nhau (thơ, NXB Thanh niên, 2000)

- Phiên bản (thơ, NXB Văn học, 2008)

Bài viết cùng tác giả

Thông tin truy cập

74181069
Hôm nay
Hôm qua
Tổng truy cập
1885
22336
74181069

Đang có 435 khách và không thành viên đang online

Sách bán tại khoa

  • Giá: 98.000đ

    Giá: 98.000đ

  • Giá: 85.000đ

    Giá: 85.000đ

  • Giá: 190.000đ

    Giá: 190.000đ

  • Giá:140.000đ

    Giá:140.000đ

  • 1
  • 2
  • 3
  • 4

Liên hệ mua sách:
Cô Nguyễn Thị Tâm
Điện thoại: 0906805929

Danh mục website